Nước Đức – Nông nghiệp, thương mại, đông-tây ...

Thảo luận trong 'Đất nước - Con người'

  1. 3,828
    2,550
    113
    Hạnh Lux
    Offline

    Hạnh Lux Admin Staff Member

    Tham gia ngày:
    22/2/13
    Giới tính:
    Nam
    Nông nghiệp

    Cũng như các nước phương Tây khác, tỷ lệ lao động nông nghiệp của nước Đức đang ngày càng giảm đi. Các trang trại càng ngày càng lớn hơn và thường liên kết với nhau thành các hợp tác xã, mặc dù nhiều trang trại nhỏ vẫn làm thêm những công việc phụ bán thời gian khác nữa.

    Những vùng khác nhau với các loại đất trồng trọt khác nhau được chuyên môn hóa vào các lĩnh vực canh tác và nuôi trồng phù hợp. Vùng bờ biển phía Bắc với đất đầm lầy nhiều chất dinh dưỡng rất thích hợp cho việc chăn nuôi bò sữa và nuôi ngựa. Vùng chân núi Alpes có nhiều cánh đồng cỏ. Nơi đây các ngành chăn nuôi gia cầm, lợn, bò và cừu rất phát triển. Dải đất màu mỡ nằm dọc bên sườn nam vùng đất thấp là nơi gieo trồng các loại lúa mì, lúa mạch và ngũ cốc làm thức ăn gia súc, các loại rau cỏ, củ cải đường, cây ăn trái, khoai tây và nho để sản xuất rượu vang. Các vùng Bavaria, Hesse, Baden-Wurttemberg và Rhineland-Palatinate có nghề trồng rừng.

    Nông nghiệp ở Cộng hòa Liên bang Đức được điều tiết theo Chính sách Nông nghiệp của Liên minh châu Âu, chính sách này thoạt đầu khuyến khích sản xuất nhiều lương thực, nhưng hiện nay việc sản xuất vượt định mức nông nghiệp bị cấm để giữ cho mức giá nông sản khỏi bị hạ thấp. Việc đánh cá ở biển Bắc cũng bị kiểm soát bằng rất nhiều luật lệ.

    [​IMG]Hình 6 - Những vườn nho xinh đẹp nhìn xuống thị trấn Rudesheim

    Thương mại

    Tổng mức bán buôn của Cộng hòa Liên bang Đức liên tục tăng lên, mặc dù có khá nhiều doanh nghiệp nhỏ đã phải đóng cửa vì hoạt động không có hiệu quả và vì mức chiết khấu (đóng góp) ngày càng lớn. Doanh số bán lẻ cũng ngày càng tăng và hình thức doanh nghiệp tự bán hàng đang thay thế ngày càng nhiều cho các cơ sở trong ngành thương nghiệp bán lẻ truyền thống.

    Ngoại thương là một trong những nhân tố chủ yếu trong sự thành công kinh tế của Cộng hòa Liên bang Đức, cùng với một chính sách thương mại tự do và nhắm đến mục tiêu phá vỡ các hàng rào buôn bán. Máy móc, ô tô, các sản phẩm hóa chất, hàng hóa cao cấp và sản phẩm quang học, các dụng cụ điện là những mặt hàng xuất khẩu chính của nước Đức. Lương thực, đồ uống, thuốc lá và các sản phẩm dầu mỏ là những mặt hàng nhập khẩu chính.

    Một phần lớn buôn bán của Cộng hòa Liên bang Đức nằm trong phạm vi Liên minh châu Âu. Những hội chợ thương mại quan trọng được tổ chức ở Hannover, nhất là với các sản phẩm cơ khí và công nghiệp.

    Cán cân thương mại của nước Đức đang bội thu với giá trị hàng hóa xuất khẩu vượt quá giá trị hàng nhập khẩu trong suốt thập kỷ 80, cho dù có bị đảo ngược tạm thời sau những năm tái thống nhất.

    [​IMG]Hình 7 - Trụ sở chính của Deutsche Bank AG tại Frankfurt

    Tài chính và ngân hàng

    Ba ngân hàng chính của nước Đức – Deutsche Bank, Diskont Gesellschaft và Dresdner Bank – được thành lập từ thập niên 70. Frankfurt vẫn là trung tâm ngân hàng của nước Đức và đồng thời là một trung tâm tài chính quốc tế. Thị trường Chứng khoán Frankfurt là một trong những thị trường chứng khoán hàng đầu trên thế giới. Ngoài ra còn có các thị trường chứng khoán khác được thành lập ở Bremen, Munich, Dusseldorf, Hamburg, Hannover, Stuttgart và Berlin.

    Sự chênh lệch Đông Tây

    Sau ngày tái thống nhất, nước Đức đã phải trải qua nhiều năm khó khăn để ổn định tình hình, cần phải có thời gian trước khi 17 triệu người dân đang háo hức gặt hái được những lợi ích kinh tế cho mình. Với hoàn cảnh kinh tế mới, những ngành công nghiệp và các doanh nghiệp của Đông Đức cũ đang suy sụp, một số lớn đã phải đóng cửa ngừng hoạt động. Các nhà quản lý có năng lực của Tây Đức đang giúp để cho một số doanh nghiệp có thể tiếp tục tồn tại được, nhưng lực lượng lao động ở đây có tay nghề yếu hơn và có ít động cơ làm việc hơn.

    Vào năm 1992, phần của Đông Đức trong Tổng sản phẩm Quốc dân chỉ chiếm có 7%, và năng suất lao động chỉ bằng 30% so với Tây Đức. Sự trái ngược giữa các xí nghiệp, các ngành và các doanh nghiệp ở hai vùng Đông Tây rất lớn cả về trang thiết bị, trình độ nhân công, tiêu chuẩn an toàn lao động và năng suất. Một cơ quan chính phủ, gọi là Treuhandanstalt đã được thành lập để tái cấu trúc lại toàn bộ nền kinh tế Đông Đức, chuyển sang nền kinh tế thị trường tự do. Đến cuối tháng 8 năm 1993, 12.800 xí nghiệp đã được tư nhân hóa và gần 3.000 bị đóng cửa, số chưa được xử lý vẫn còn tới 1.500 xí nghiệp.

    [​IMG]Hình 8 - Tàu chở hàng cập bến ở cảng Hamburg

    Các vấn đề hiện tại

    Đông Đức đang cần đầu tư rất lớn trong lĩnh vực hạ tầng vì hầu hết nhà cửa ở đây đều đã xuống cấp và cần được sửa chữa. Năng suất nông nghiệp bị ảnh hưởng nặng nề bởi việc cải cách ruộng đất trước đây, khi đó những trang trại vượt quá 100 héc-ta đều bị tịch thu và phân chia lại thành những trang trại nhỏ hơn, hoạt động theo hình thức hợp tác xã. Xử lý lại vấn đề ruộng đất như thế nào cho đến giờ vẫn còn là một câu hỏi lớn.

    Việc thống nhất tiền tệ, thông qua việc đổi tiền Đông Đức sang tiền Tây Đức, được hoàn thành vào tháng 6 năm 1991, cho dù không phải là không có những người bị tổn thất lớn trong các khoản tiết kiệm của mình.

    Niềm hân hoan ban đầu đối với việc tái thống nhất nay đã biến mất khi hàng núi các vấn đề xuất hiện, chủ yếu là các vấn đề kinh tế và xã hội. Chính phủ thấy rằng đưa những người dân vốn đã sống quen với xã hội cộng sản sang xã hội tư bản chủ nghĩa thật chẳng dễ dàng chút nào. Trong cuộc thi đua kinh tế, Đông Đức đã bị tụt hậu khi họ cố gắng đảm bảo công việc làm theo lối cộng sản chủ nghĩa và kiểm soát thị trường tự do. Một số xí nghiệp Tây Đức đã mau chóng thuê được những nhân lực giỏi nhất, lấy mất của Đông Đức cũ những chuyên gia có kinh nghiệm, đặc biệt trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và điều dưỡng.

    Các công nhân Tây Đức thoạt đầu cũng hài lòng với việc tái thống nhất với các đồng bào của họ, nhưng bây giờ cảm thấy công ăn việc làm của họ đang bị đe dọa bởi dòng thác những công nhân có tay nghề từ Đông Đức tràn sang, những người sẵn sàng làm việc với tiền công thấp hơn thế nhiều ở các xí nghiệp Đông Đức cũ. Nhất là người Tây Đức phải đóng thêm thuế thu nhập và thuế gián thu để tài trợ cho việc tái xây dựng lại Đông Đức.

    Tinh thần bài ngoại, bài Do Thái và chủ nghĩa phân biệt chủng tộc đã tìm thấy sự ủng hộ trong số những người Đông Đức nghèo khổ. Những vụ tấn công người nhập cư của các tổ chức Tân Phát xít đang gia tăng và một số thành phố đã xảy ra nổi loạn.

    Nghiệp đoàn

    Nước Đức có một bộ Luật lao động rất nghiêm ngặt để bảo vệ quyền lợi của những người lao động, và cho họ có được tiếng nói thực tế trong việc điều hành công ty nơi họ đang làm việc, bằng cách quy định chế độ đại diện công nhân trong ban quản lý. Các công ty sử dụng trên 2.000 nhân công có một Aufsichtsrat, tức là một hội đồng bao gồm các đại biểu của công nhân và ban quản lý. Các cơ sở có trên 5 công nhân phải có một Beitriebsrat, tức hội đồng công nhân. Những hội đồng này sẽ được tham khảo ý kiến đối với các vấn đề như tuyển mộ, sa thải, thất nghiệp và công nghệ mới.

    Trong những năm 1930, các phong trào của người lao động chia thành hơn 200 nhóm khác nhau, khiến cho không thể chống lại được chủ nghĩa Quốc xã. Ngày nay, ở Đức có tất cả 17 nghiệp đoàn trong Duetscher Gewerkschaftsbund – Liên minh các nghiệp đoàn nước Đức – và những nghiệp đoàn này tự coi mình như những người canh gác bảo vệ cho nền dân chủ. Khoảng 38% người lao động tham gia các nghiệp đoàn, trong các ngành công nghiệp nặng thì tỷ lệ đó vào khoảng 85 – 90%.

    Các nghiệp đoàn đấu tranh cho điều kiện lao động tốt hơn, nhưng nỗi lo lắng lạm phát khiến cho họ không dám đòi tiền công quá mức. Các nghiệp đoàn thu xếp để sao cho tất cả các công nhân trong cùng một công ty sẽ cùng ở trong một công đoàn để tránh có sự xung đột và tránh phải thương lượng nhiều lần. Một khi thỏa thuận về tiền công hàng năm đã được ký kết thì cũng giống như đã ký được hiệp ước hòa bình và sẽ không có bãi công; trong quá trình thương lượng phải trải qua nhiều giai đoạn, và khi đó một cuộc đình công có thể xảy ra nếu được 75% số công nhân bỏ phiếu chấp thuận. Chỉ có công đoàn mới có quyền kêu gọi bãi công.

    Người Đức là những người có truyền thống làm việc cần cù, cho dù có nhiều người cho rằng điều đó không đúng. Người Đức cũng có thời gian làm việc trong tuần ít nhất châu Âu, chỉ sau người Bỉ, mỗi năm họ có 5 hay 6 tuần nghỉ phép và các ngày nghỉ lễ công cộng được trả lương, tổng cộng là 39 ngày một năm.

    [​IMG]Hình 9 – Một công nhân bên dây chuyền sản xuất ô tô
     

Chia sẻ trang này

Có thể tìm trang này với từ khóa:

  1. Thanh tuu vê công nghiêp nông nghiêp cua chlb đưc

    ,
  2. du học đức ngành chăn nuôi

    ,
  3. Làm nông nghiệp tại nước đức

    ,
  4. xuất khẩu nghề lao động sửa chữa ô tô sang nước đức
XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.