Nước Đức – Thế chiến II và sự chia cắt

Thảo luận trong 'Đất nước - Con người'

  1. 3,886
    2,569
    113
    Hạnh Lux
    Offline

    Hạnh Lux Admin Staff Member

    Tham gia ngày:
    22/2/13
    Giới tính:
    Nam
    Thế Chiến Thứ II

    Chính sách đối ngoại của Hitler nhắm vào mục tiêu thống nhất dân tộc Đức trong một nước Đức vĩ đại hơn để thống trị Châu Âu, bắt đầu bằng việc sát nhập nước Áo vào đế chế năm 1938. Hành động này đã gây nên đôi chút lo lắng. Nhưng điều làm cho quốc tế quan ngại hơn là việc sát nhập một phần lãnh thổ Tiệp Khắc vào nước Đức. Ngày 1 tháng 9 năm 1939, Thế chiến thứ II bùng nổ khi nước Đức xâm lược Ba Lan. Anh và Pháp, những đồng minh của Ba Lan, ngay lập tức tuyên chiến với Đức. Ba Lan bị đánh bại và bị phân chia giữa Đức và Liên Xô theo một Hiệp ước bí mật ký giữa hai nước. Những đất đai thuộc nước Phổ trước đây được “trả lại” cho nước Đức. Sau đó Hitler hướng quân đội của mình lên hướng bắc, chiếm Đan Mạch và Na Uy. Rồi ông ta quay xuống phía nam chiếm Bỉ, Hà Lan, Pháp, Nam Tư và Hy Lạp. Năm 1940, Đức và Ý hình thành một liên minh, và cuộc xung đột lan đến Bắc Phi. Năm 1941, Hitler quay lại chống người đồng minh cũ, Liên Xô, và xâm lược nước Nga. Khi Nhật Bản tấn công Trân Châu cảng tháng 12 năm 1941, nước Đức lập tức tuyên chiến với Hoa Kỳ.

    Cuộc chiến diễn ra theo chiều hướng có lợi cho nước Đức mãi cho đến cuối năm 1942, khi các quân đoàn Đức chịu những thất bại khủng khiếp ở Liên Xô và Bắc Phi. Năm 1943, những quân đoàn Đồng Minh của Hoa Kỳ và Anh chiếm Italia, và chẳng bao lâu sau nước Ý đã phải đầu hàng. Vì nước Đức không sao đánh bại được nước Anh trong trận chiến Anh quốc năm 1941, nên quân Đồng Minh đã sử dụng quần đảo Anh quốc như một căn cứ để đổ bộ lên nước Pháp vào năm 1944, quét sạch quân Đức ở Tây Âu và tiến vào nước Đức. Từ phía đông, quân đội Xô Viết tiến không ngừng trên con đường tới Berlin. Ngày 30 tháng 4 năm 1945, trong thế bị bao vây cả bốn mặt, Hitler đã tự sát và nước Đức đầu hàng.

    [​IMG]Hình 8 -Thành phố Dressden sau những trận ném bom khủng khiếp của không quân Đồng Minh năm 1945

    Nước Đức thời hậu chiến

    Ngay lập tức sau khi đầu hàng, nước Đức đã bị phi quân sự hóa và bị chia thành bốn vùng ủy trị bởi các lực lượng chiến thắng: Pháp, Anh, Hoa Kỳ và Liên Xô. Anh, Hoa Kỳ và Liên Xô đã đạt được thỏa thuận về quản lý nước Đức vào cuối năm 1945. Konigsberg (ngày nay là Kaliningrad) và tất cả vùng Đông bắc Phổ được trả về Liên Xô. Toàn bộ lãnh thổ phía đông sông Oder giao cho Ba Lan quản lý cho đến khi đạt được một giải pháp cuối cùng. Động thái này đã dẫn đến một cuộc tị nạn quy mô lớn của 13 triệu người Đức đi về vùng phía Tây mà sau này trở thành Tây Đức. Khoảng một triệu người đã chết trên đường đi.

    Cùng với sự bắt đầu của Chiến tranh lạnh giữa phương Đông và phương Tây, những ưu tư về việc tái thiết nước Đức đã biến mất khi một ưu tiên mới được đặt ra cho phương Tây – ngăn chặn sự lan truyền của Chủ nghĩa Cộng sản. Năm 1948, các vùng ủy trị của Pháp, Anh, Mỹ được trả về cho Cộng hòa Liên bang Đức với luật pháp của chính nó. Năm sau, Konrad Adeneuer được chỉ định làm Thủ tướng đầu tiên của Liên bang. Đất nước này được coi như một giải pháp tạm thời cho đến khi nhập lại với phần phía đông.

    [​IMG]Hình 9 – Trạm gác biên giới nổi tiếng nhất thế giới – Trạm Chalie. Đây là cửa khẩu chính giữa Đông và Tây Đức.

    Cầu hàng không đến Berlin

    Tháng Sáu năm 1948, Liên Xô phong tỏa phần Tây Berlin, đóng cửa mọi con đường trên bộ từ phía Tây đến thành phố này. Cuộc phong tỏa kéo dài 10 tháng, từ tháng Sáu năm 1948 đến tháng Năm năm 1949. Nhưng cuộc phong tỏa này đã thất bại vì phương Tây đã huy động tổng cộng 120.000 chuyến bay đến Tây Berlin, mang theo 1,5 triệu tấn lương thực, thuốc men và các đồ dùng thiết yếu khác cung cấp cho hai triệu dân ở đây. Cuối cùng nhà lãnh đạo Liên Xô là Josef Stalin nhận thấy không thể dành được thành phố bằng cách này, và việc phong tỏa bị hủy bỏ.

    Sau ciến tranh, phe Đồng minh đã nhanh chóng khôi phục lại nước Đức. Nước Đức gia nhập Khối Hiệp ước Bắc Đại Tây dương (NATO) vào thập niên 1950, tái lập quân đội năm 1956. Năm 1963, Tổng thống Kennedy viếng thăm Tây Đức để thắt chặt quan hệ giữa hai nước. Và ông ta đã cô đúc tình cảm của mình bằng câu nói: “Ich bin ein Berliner!” (Tôi là người Berlin).

    [​IMG]

    Hình 10 – Dân chúng hai bên Đông Tây Berlin ùa sang khi Bức tường Berlin bị phá sập

    Nước Đức vẫn còn bị chiếm đóng và chỉ dành được quyền tự trị vào năm 1955. Vùng phía Đông, tức vùng Liên Xô, trở thành Đông Đức – Cộng hòa Dân chủ Đức. Đông Đức được lãnh đạo bởi Đảng Xã hội chủ nghĩa Thống nhất Đức do Walter Ulbricht đứng đầu.

    Berlin, thủ đô lịch sử nằm ở vùng phía Đông do người Nga quản lý, cũng bị chia thành bốn vùng ủy trị thuộc Anh, Pháp, Mỹ, Nga. Khi Tây Đức tiến hành cuộc cải cách tiền tệ cấp tiến sau chiến tranh vào năm 1948, thì nhà lãnh đạo Liên Xô Josef Stalin đã cố gắng để dành lấy toàn bộ thành phố cho Đông Đức bằng cách tiến hành phong tỏa nó.

    Quan hệ Đông – Tây Đức

    Đông Đức áp dụng các nguyên lý Cộng sản, tiến hành phân phối lại ruộng đất và tài sản. Những yêu sách bồi thường của Liên Xô làm cho nền kinh tế kiệt quệ, hàng ngàn người đã bỏ chạy sang phía Tây giàu có hơn. Ngoài những lý do kinh tế, nhiều gia đình còn bị chia cắt bởi đường biên giới mới. Tháng Sáu năm 1953, những binh đoàn Liên Xô đã khiến cho những người dân ở Đông Berlin và cả Đông Đức nói chung phải ngạc nhiên. Đường ranh giới dài 855 dặm giữa hai miền Đông và Tây được xây dựng và củng cố để trở thành một hàng rào được canh gác hết sức cẩn mật, gọi là Bức tường Thép. Rồi đến tháng Tám năm 1961 thì Bức tường Berlin được xây dựng.

    Trong những năm 1960, vào lúc cao trào của Chiến tranh Lạnh, giữa hai miền có rất ít sự liên lạc qua lại. Sau thập kỷ đó, Thủ tướng Tây Đức là Willy Brandt đã công bố Ostpolitic, một chương trình gặp gỡ với chính phủ Đông Đức để cải thiện mối quan hệ giữa hai nước Đức. Vài năm sau, một Hiệp ước đã được ký kết. Các công dân Tây Đức được phép đến thăm họ hàng ở Đông Đức trong một thời gian hạn chế, nhưng người Đông Đức vẫn không được phép đi du lịch sang Tây Đức.

    Tái thống nhất

    Hiến pháp Tây Đức luôn coi việc chia cắt nước Đức chỉ là tạm thời và luôn sẵn sàng cho việc tái thống nhất đất nước. Tây Đức luôn chào đón tất cả những công dân Đông Đức tị nạn, những người đã phải trải qua những nỗi gian khổ không thể tưởng tượng nổi để vượt qua biên giới.

    Khi nhà lãnh đạo Liên Xô Mikhail Gorbachev bắt đầu chính sách glasnost, tức là công khai hóa, ở Liên Xô vào cuối thập niên 1980, thì sự kiểm soát của Liên Xô đối với Đông Đức dần dần giảm bớt đã dẫn đến một cuộc diễn tiến hòa bình.

    [​IMG]

    Hình 11 – Những người Đức đang đục Bức tường Berlin, nhiều người đục bức tường để lấy một mảnh về làm kỷ niệm.

    Tháng Năm năm 1989, những người dân Đông Đức đang nghỉ hè ở Hungary đã tranh thủ cơ hội nước này mới mở cửa biên giới để đi qua Áo đến Tây Đức. Những người Đông Đức khác thì tị nạn vào các sứ quán Tây Đức ở Tiệp Khắc và Ba Lan. Năm sau, những bước tiến đầu tiên để tái thống nhất được tiến hành khi những luật lệ hạn chế đi du lịch ở Đông Đức được dỡ bỏ. Cuộc viếng thăm của Gorbachev vào tháng Mười năm 1989 đã xác định rõ quân đội Xô viết sẽ không hỗ trợ cho đất nước này nữa. Khoảng một tháng sau, bức tường Berlin bị đập bỏ. Những cuộc thương thuyết về tái thống nhất giữa hai chính phủ Đông Tây tiến triển rất nhanh chóng, và một Hiệp ước tái thống nhất đã được ký kết vào ngày 3 tháng Mười năm 1990.

    Cuộc bầu cử nghị viện dân chủ toàn nước Đức đầu tiên diễn ra hai tháng sau đó, và Helmut Kohl được bầu làm Thủ tướng của nước Đức tái thống nhất.
     
    sfjkdl thích bài này.

Chia sẻ trang này

Có thể tìm trang này với từ khóa:

  1. nuoc duc sau ct

    ,
  2. Nuoc Duc bai tran lan thu hai

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.