Nước Đức – Tôn giáo

Thảo luận trong 'Đất nước - Con người'

  1. 3,886
    2,569
    113
    Hạnh Lux
    Offline

    Hạnh Lux Admin Staff Member

    Tham gia ngày:
    22/2/13
    Giới tính:
    Nam
    Tôn giáo

    Nhà nước Đức là một nhà nước thế tục, những quyền tự do tín ngưỡng được Hiến pháp đảm bảo và hoạt động tôn giáo được tài trợ bằng một khoản thuế đóng góp tự nguyện cho nhà thờ. Khoảng 90% dân Đức có đóng thuế nhà thờ.

    Cho dù một cá nhân có đóng thuế nhà thờ này hay không thì họ vẫn được chính quyền địa phương đối xử hoàn toàn không phân biệt với những người khác, nhưng những người thuê nhân công có nghĩa vụ phải thêm một khoản sai biệt ngoài tấm séc trả lương cho những người làm công để đóng khoản thuế này. Với những người chủ có đạo thì việc không đóng khoản thuế này có thể bị coi là không ngoan đạo.

    Vì vậy, không như nhiều quốc gia Tây phương khác, nơi sinh hoạt tôn giáo đang ngày càng suy giảm, các nhà thờ ở nước Đức được duy trì và tài trợ khá tốt, các linh mục, mục sư và cha sở ở đây có một cuộc sống khá thoải mái.

    Chủ nhật là ngày nghỉ; các cửa tiệm đóng cửa. Ở một số nơi thậm chí còn có quy định cấm người dân không được giặt giủ và phơi quần áo vào ngày nghỉ.

    Khoảng 50% dân chúng Tây Đức cũ theo đạo Thiên chúa, một nửa theo Công giáo. Đông Đức cũ cũng đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng. Khoảng 80% dân chúng theo đạo Tin lành, còn lại là Công giáo. Nhưng Đông Đức cũ không giảng dạy tôn giáo trong trường học, những nghi thức xã hội chủ nghĩa thay thế cho nghi thức tôn giáo trong những sự kiện như chào đời, cưới hỏi hay qua đời.

    [​IMG]Hình 1 – Thánh đường Cologne rực rỡ vào ban đêm

    [​IMG]Hình 2 – Các tín đồ Thiên chúa giáo chen chúc trong nhà thờ tại một buổi giảng Tin mừng

    Nhà thờ trong xã hội

    Nhiều nhân vật đứng đầu giáo hội Tin lành và Công giáo đã đứng lên chống lại Adolf Hitler trong Thế chiến thứ II, và kết quả là nhà thờ tự coi mình là người bảo vệ tự do dân chủ. Điều này một lần nữa được chứng minh là đúng vào năm 1989, khi các chức sắc của giáo hội đóng một vai trò quan trọng trong sự sụp đổ của nhà nước Đông Đức và sự tái xuất hiện của nền dân chủ tại đây.

    Cả giáo hội Tin lành cũng như Thiên chúa đều tổ chức những dịch vụ xã hội khác nhau, như trường học, vườn trẻ, nhà nuôi dưỡng, các chương trình cho người tàn tật, bệnh viện v.v… góp phần thỏa mãn nhu cầu xã hội nói chung và phục vụ cho tất cả mọi người, không phân biệt đức tin của họ.

    Nước Đức nhìn chung được phân chia giữa miền Bắc với đa số dân chúng theo đạo Tin lành và miền Nam với đa số theo đạo Công giáo. Tuy nhiên, việc một số lượng đông đảo những người tị nạn đổ vào đây trong năm 1945, cũng như người Đông Đức bỏ trốn qua biến giới trong các thập niên 1940 và 1950, đã xóa mờ những lần ranh này và tạo ra thêm nhiều cộng đồng có dân chúng theo Thiên chúa giáo pha trộn giữa nhiều phái khác nhau.

    [​IMG]Hình 3 – Bên trong một Tháng đường ở Cologne

    Công giáo

    Những vùng theo đạo Cơ đốc ở Tây Đức đa số nằm ở miền nam: các hạt Rhineland – Palatinate, Saarland và Baravia. Ở Baden – Wurttembeng và Bắc Rhine – Westphalia thì số giáo dân Cơ đốc và Tin lành tương đương nhau. Giáo hội Cơ đốc và Tin lành tương đương nhau. Giáo hội Cơ đốc ở Đức bao gồm năm địa phận với 5 tòa tổng giám mục – Cologne, Paderborn, Munich, Bamberg và Freiburg, và Berlin – và 22 giám mục địa phận. Các ngày lễ Mình Thánh chúa và Lễ Thăng thiên đầy màu sắc được tổ chức ở những vùng có đa số giáo dân theo Công giáo.

    Đạo tin lành

    Giáo dân Tin lành ở Đức đa số thuộc về 3 dòng theo tên gọi khác nhau: Dòng Luther, Dòng Cải cách hay Dòng Calvin (còn gọi là Zwinglian) và Dòng Hợp nhất (kết hợp giữa Calvin và Luther). Đạo Tin lành được phổ biến ở miền Bắc. 24 giáo hội hầu như hoàn toàn độc lập được tập hợp thành một khối liên kết gồm gọi là Evangelische Kirche in Deutsschland, mà đứng đầu là một công đồng phụ trách các vấn đề về luật lệ và một hội đồng dòng Luther được tập hợp vào Giáo hội Phúc âm Luther Hợp nhất Đức quốc, viết tắt là VELKD.

    Ở Đức cũng có những giáo hội nhỏ không liên kết. Cộng đồng phái Giám lý và phái Phúc âm đã hợp nhất với nhau để trở thành Giáo hội Giám lý Phúc âm. Ở đây cồn có một số lượng không nhiều các tín đồ phái Quaker, phái Mennonote (Tái tẩy) và Đội quân Cứu thế, được biết tiếng nhờ những hoạt động xã hội của họ hơn là nhờ số tín đồ.

    Martin Luther

    Nước Đức chính là nơi mà Thiên chúa giáo lần đầu tiên phân chia ra thành Thiên chúa giáo La Mã và Tin Lành. Năm 1957, Martin Luther, một tu sĩ dòng Augustin, đã phê phán hành vi của Giáo hội muốn kiếm cho nhiều tiền hơn bằng cách bán giấy xá tội cho những người quyên tiền giàu có, để xây dựng những nhà thờ tráng lệ như nhà thờ Thánh Paul ở La Mã. Tham ô hủ hóa và những hành vi sai trái là điều phổ biến khắp giáo hội vào thời điểm đó, vì vậy Luther tranh đấu để đòi quyền bình đẳng giữa tín đồ và linh mục, chống lại quyền lực của Giáo hoàng và địa vị của các giới tu sĩ, khẳng định quyền của dân chúng được tự mình đọc Kinh Thánh, và dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp ra tiếng Đức để giúp cho dân chúng có thể đọc nó.

    Sự phản kháng về mặt đạo đức của Luther được một số hoàng thân Đức chấp nhận vì những lý do chính trị. Sự phản kháng của Luther chống lại tình trạng lạm quyền của Giáo hội đã gián tiếp châm ngòi cho cuộc Khởi nghĩa Nông dân năm 1524, mà kết cục đã bị các hoàng thân dập tắt bằng bạo lực. Những cuộc chiến tranh tôn giáo thế kỷ 16 và 17 đã giết chết nhiều người Đức và biến đất nước trở thành nhiều tiểu quốc nhỏ. Sự thống nhất trong giáo hội trước đây không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa.

    [​IMG]Hình 4 – Martin Luther

    Các tôn giáo khác

    Do Thái giáo: Trước năm 1933, số dân Do Thái ở nước Đức khoảng 530.000 người. Nhưng sự khủng bố của Nhóm Giải pháp Tối hậu thời Đức Quốc xã và việc di cư đã làm cho dân số của cộng đồng này giảm đi, chỉ còn lại khoảng 40.000 người như ngày nay. Nước Đức có 69 giáo đoàn Do Thái giáo, các giáo đoàn lớn nhất ở Berlin và Frankfurt (trung tâm tài chínhngân hàng này là do những người Do Thái hình thành nên). Các nhà lãnh đạo Đức trước đây đã thực hiện những hành động bày tỏ sự ăn năn hối lỗi tại Đài Tưởng niệm Chiến tranh ở Israel, chấp thuận việc đền bù và đã trả cho Israel trong thập niên 1970. Việc đa số người Do Thái ngần ngại không muốn quay về Đức đã làm mất đi rất nhiều những tài năng sáng tạo của đất nước này. Gần đây, phong trào Bài Do Thái đã nổi lên ở một số vùng trong nước, khiến cho đa số người Đức phải lo lắng.

    Hồi giáo: Nhóm thiểu số đông đảo gốc Thổ Nhĩ Kỳ sống chủ yếu ở Berlin chiếm đa số trong 1,8 triệu người Hồi giáo ở nước Đức. Quyền thờ phụng, giáo dục, giảng dạy giáo lý… tất cả đều được luật pháp bảo đảm và thường xuyên được xem xét lại. Những ông chủ người Đức thường dành riêng một phòng cho các nhân viên theo đạo Hồi để họ cử hành các nghi lễ cầu nguyện hàng ngày. Các lễ hội Hồi giáo như lễ Ramanda và các ngày lễ khác, cũng như việc thu xếp để đi hành hương về Mecca được thực hiện với sự giúp đỡ của các chức sắc tôn giáo và các cơ quan chính phủ. Chính phủ Đức hợp tác với chính phủ Thổ để đưa các giáo viên dạy giáo lý Hồi giáo đến Đức để dạy cho những người gốc Thổ Nhĩ Kỳ. Người Đức gốc Thổ đòi hỏi tự do phóng khoáng nhiều hơn so với những tu sĩ giảng dạy giáo lý chính thống, vì vậy họ ít có vấn đề hơn khi hội nhập vào xã hội Đức.

    Vô Thần: Một tỷ lệ đáng kể thanh niên Đức ngày nay là những người vô thần; tôn giáo không tham gia vào đời sống hàng ngày của họ. Đây là điều thường thấy ở các trung tâm đô thị, đặc biệt là ở Berlin và ở Đông Đức cũ, nơi chủ nghĩa vô thần được khuyến khích và được giảng dạy, mặc dù vẫn có tự do tín ngưỡng.

    Mặc dù là một quốc gia thế tục, nhưng Thiên chúa giáo vẫn tác động mạnh mẽ đến văn hóa, đạo đức và thái độ dân chúng, đến các cơ cấu xã hội và thậm chí đến cả chính trị. Đảng cầm quyền – Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo – được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của các giáo dân Công giáo cũng như Tin Lành.
     

Chia sẻ trang này

Có thể tìm trang này với từ khóa:

  1. ton giao nuoc duc

    ,
  2. tôn giáo người đức

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.